Tôi không rút tiền, mẹ chồng chồng lo, con tôi tôi còn chẳng nuôi nổi kia kìa, bố mẹ đẻ tôi cũng chưa báo đáp được 1 ngày nào đâu.

Sinh con đầu mẹ vợ trông giúp cho tới khi cháu 2 tuổi đi học thì bà về. 3 năm sau vợ tôi mới bầu bé thứ 2 định cũng nhờ bà ngoại nhưng không ngờ chị dâu vợ cũng bầu ngay sau đó vậy là bà phải bế cháu nội. Tôi định thuê giúp việc nhưng vợ không đồng ý, cô ấy bảo:

 Nhà cửa chưa có phải đi thuê nhà trọ giờ thuê người trông con nữa thì tiền đâu mà ăn. Chưa kể thuê thêm người thì phải thuê nhà rộng để người ta còn có chỗ ngủ lại.

– Vậy phải làm sao?

– Hay anh nhờ bà nội lên đi. Bà nội lên thì không cần thuê nhà rộng, gia đình mình sinh hoạt chung chả sao vì toàn người thân, ít khi phải ý tứ.

– Để anh bảo bà xem thế nào.

– Anh phải động viên bà cố gắng đi chứ. Lúc đẻ đái mới cần sự giúp đỡ của mẹ. Cháu bà bà không trông thì ai trông.

Mẹ chồng trông cháu tháng lấy mỗi 5 triệu mà vợ cũng khó chịu - Ảnh 1

Để anh bảo bà xem thế nào. (Ảnh minh họa)

Tôi phải gọi điện năn nỉ ỉ ôi mãi mẹ mới đồng ý lên giúp vì thực lòng mẹ không muốn lên thành phố sống cảnh chật chội. Bà lại còn bảo ăn rau thành phố toàn phun thuốc bà hay bị đi ngoài, rồi mọi thứ đều không hợp…

Vợ vào viện sinh thì tôi gọi điện cho mẹ lên. Vợ ra viện thì bà cũng lên và đỡ vợ chăm 2 mới sinh để vợ tôi còn lo đưa đón đứa đầu đi học. Công việc của tôi giờ giấc thất thường nên cũng không giúp được gì. Đầu tháng sau đó tôi lấy lương về đưa vợ 5 triệu thì cô ấy giật bắn mình.

– Sao lại có 5 triệu? Sao lương lại giảm 1 nửa thế này?

– Giảm gì đâu, vẫn 13 triệu mà. Anh giữ lại 3 triệu, 5 triệu gửi bà tiền trông cháu

– Sao lại phải gửi tiền cho bà? Bà lên trông cháu giúp vợ chồng mình mà lại phải trả lương à?

– Thì không có mẹ mình vẫn phải thuê người mà, đưa mẹ 5 triệu xem như vừa cảm ơn vừa báo hiếu bà. Bà ở quê đầy việc vẫn phải lên chăm cháu cho mình còn gì? Đấy là nhờ bà mình còn không phải thuê nhà rộng hơn đấy. Mà thuê người không có giá 5 triệu đâu nhá, ít cũng phải 6 triệu mà em có yên tâm như mẹ trông không?

– Ngày xưa bà ngoại lên trông cu Bon có đưa tiền gì cho bà đâu. Mẹ em về còn cho cháu tiền nữa.

– Đấy là do bà không nhận thì đưa làm gì. Với lại nhà bà có điều kiện.

– Nhưng giờ vợ chồng mình đang khó khăn.

Em nói nhiều thế nhỉ. Tôi lẳng lặng đi ra ngoài, từ đó tháng nào tôi cũng biếu mẹ mình đều đặn 5 triệu nhưng vợ thì tỏ rõ sự khó chịu, cô ấy chẳng còn vui vẻ với mẹ chồng như trước nữa. Lắm lúc sưng sỉa mặt nặng mày nhẹ. Cuối tháng là than thở:

– Bỉm con hết rồi, sữa thằng lớn hết rồi. Bao giờ mẹ mới đi làm lại có tiền mua đồ cho con đây. Bao giờ mới thoát khỏi cảnh ở trọ này đây.

– Kêu ít thôi không cái mồm nó dài ra đấy. Hết sữa thì uống nước lọc, hết bỉm thì để đái dầm.

Tôi nổi điên bỏ ra ngoài uống nước chè. Con được tròn 1 năm vợ tôi nhất quyết mang đi gửi trẻ dù bà nội muốn trông cháu thêm 1 năm nữa cho cứng cáp song vợ bảo:

 Đi học sớm cháu ngoan sớm mẹ à. Con gửi trẻ ở chỗ cu Bon đang học các cô tốt lắm mà mỗi tháng hết chưa đến 2 triệu cả tiền ăn.

Hôm đấy suýt nữa tôi cho vợ cái vả. May cho vợ tôi là con đi học ngoan không ốm đau gì, chứ không thì không yên thân với tôi đâu. Mẹ tôi về vừa được 1 tháng thì tôi nhận được tin bà đi viện. Mẹ tôi phải nhập viện mổ gấp nên tôi muốn đưa vào chuyển viện cũng không được.

May mắn mẹ qua được, chi phí mổ lúc gấp rút bố tôi đã phải đi vay 2 người họ hàng vì trong nhà không có. Hết tất cả 40 triệu, bố hỏi tôi xem có tiền không. Tôi biết tài khoản vợ đang có thừa 40 triệu là tiền thai sản và tiền cô ấy tích góp. Để trong tài khoản vợ nhưng cô ấy không giấu giếm tôi. Tôi quay sang bảo vợ:

 Em ra ngân hàng rút 40 triệu cho anh.

– Để làm gì?

– Anh gửi về cho bố trả tiền viện phí cho mẹ.

– Cái gì, sao lại là vợ chồng mình phải trả?

– Thì mình là con trưởng mình phải lo chứ sao nữa?

Mẹ chồng trông cháu tháng lấy mỗi 5 triệu mà vợ cũng khó chịu - Ảnh 2

Cái gì, sao lại là vợ chồng mình phải trả? (Ảnh minh họa)

– Thế có ai ưu ái cho con trưởng hay cho cháu đích tôn thứ gì không mà cái gì cũng đến lượt. Bà lên trông cháu thì phải trả lương, trong khi con trưởng thì đi thuê nhà, con thứ được ở nhà của bố mẹ chả phải mất gì. Sao anh không bảo nhà chú ấy lo đi, suốt ngày đổ lên đầu nhà này. Em không có tiền.

– Cô định giở trò gì. Tiền trong tài khoản cô vẫn còn tôi biết rồi đừng có chối.

– Tôi chẳng giở trò gì cả. Tôi không rút tiền, bố mẹ ai người nấy lo, con tôi tôi còn chẳng nuôi nổi kia kìa, bố mẹ đẻ tôi cũng chưa báo đáp được 1 ngày nào đâu. Tiền đó tôi để dành lỡ con tôi đau ốm, nếu cho thì tôi chỉ cho 5 triệu thôi. 1 tháng bao nhiêu khoản anh tưởng nhà mình dư giả lắm à. mẹ lên 1 tháng anh đưa 5 triệu, sao bà không lấy tiền đó mà trả viện phí trong khi 1 tháng anh đưa tôi 5 triệu tôi còn phải lo miệng ăn cho 5 người, anh nghĩ tôi dư đâu ra. Anh muốn báo hiếu anh lấy tiền anh đi mà đóng cho mẹ.

– Cô… Tiền lương hàng tháng tôi đưa cả cho cô, tôi làm gì có tiền…Cho mẹ 5 triệu mẹ cũng gửi về quê cho bố chi tiêu hết rồi còn đâu.

– Tôi không biết.

Vợ thái độ bế con bỏ đi nhất quyết không rút tiền cho tôi. Cô ấy chỉ gửi cho bố tôi 5 triệu. Tôi điên lắm đến nước này thì ly hôn quách cho xong chứ vợ kiểu này không sống được. Lấy chồng phải lo cho bố mẹ chồng chứ, đành rằng cô ấy muốn tích góp là để cố kiếm lấy cái nhà cho con cái nhưng mà bố mẹ chồng là phải lo trước hết đã. Tôi nói thế có sai không mọi người.